vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

truyện ngắn : Ngài không có cái tai giống Phật đâu



"Huyễn pháp giai thị huyễn
 Huyễn tu giai thị huyễn
 Nhị huyễn giai bất thức
 Tức thị li chư huyễn "
 Kệ thị tịch - thiền sư Hiện Quang.[*]


 
Hiện Quang là thiền sư đời thứ mười bốn của thiền phái Vô Ngôn Thông,  tổ khai sơn phái Trúc Lâm . Lúc cuối đời , Sư vào sâu trong núi Yên Tử làm nhà cỏ mà ở , chỉ ăn rau rừng , kết lá rừng làm áo , không ăn cơm nữa . Trải mười năm như thế , cho đến khi Sư viên tịch . 

Nghe đức vọng của thiền sư Hiện Quang , vua Lí HuTông đã vài lần cho sứ giả đưa lễ vật đến mời về kinh , nhưng lần nào Sư cũng lánh mặt, quyết không xuống núi, chỉ nhờ người ra nhắn gửi với vua rằng : "Bần đạo sinh trên đất của vua, ăn lộc của vua , ở trong núi thờ Phật đã lâu năm, mà công đức chưa thành tựu , tự lấy làm hổ thẹn. Nay nếu bảo về yết kiến vua , thì chẳng có ích gì cho việc trị an, lại còn bị chúng sinh bài báng . Huống chi , ngày nay Phật pháp đang hưng thịnh , những bậc thầy mẫu mực trong bản đạo đã có đủ nơi điện các . Vậy xin bệ hạ  đoái lượng cho kẻ mặc chiếc cà sa thô lạnh này được nương thân trong chốn núi rừng hành đạo , khỏi phải đến chốn kinh đô ".

Tháng mười năm Canh Thìn , Trần Thủ Độ mặc áo vải , một mình tìm đến .
Sư hỏi : 

- Điện Tiền Chỉ Huy Sứ đến có việc gì ?
Thủ Độ kinh ngạc , nói :

- Sao Sư biết tôi là Điện Tiền Chỉ Huy S?
Sư đáp:
- Ngài không có cái tai giống Phật đâu !
ThĐộ từ tốn :
- Tôi đến để tham vấn .

Sư hỏi : 
- Cầu gì ?
ThĐộ nói :
- Cầu được cái thấy biết của Phật .
Sư hỏi :
- Trên đường đến đây Ngài có thấy đám cháy không ?
Thủ Độ đáp : 

- Có . Lại thấy một người đàn bà khóc nức nở , vừa khóc vừa kêu gào người chồng bị chết cháy của mình . Nhìn thấy mà thương .
Sư cười lớn : 

- Ha ha ha . Giả dối đấy .
- Sư nói sao ?
Sư nói : 

- Khóc vờ vĩnh . Thương cũng vờ vĩnh .
Thủ Độ hỏi :  

- Sao Sư biết ?
Sư nói : 

- Anh chồng là một kẻ ngu đần . Chị vợ chán quá , bèn chuốc rượu cho chồng thật say rồi lấy kim đâm vào sọ chồng . Sau đó chị ta châm lửa đốt nhà .
- Còn tiếng khóc thì sao ?
Sư nói : 

- Phàm phu không có cái tai giống Phật đâu !
ThĐộ nói :
- Thật thế ư ? Nếu vậy ả này thật đáng chết .

Thủ Độ đứng bật dậy , bước ra khỏi phương trượng .
Lát sau , Thủ Độ quay lại với gương mặt xanh xao , nói :
- Hòa thượng !
- Sao rồi ?
- Tôi đã chém ả đứt đôi . 
Sư cười lớn  : 
- Ha ha ha . Ngài đã làm thế ư ?
Thủ Độ nói : 

- Vâng ! Nhưng khi nhìn lại lưỡi gươm , tôi cảm thấy nghi ngờ lời nói của hòa thượng . Trước khi bị chém , ả đang ôm chặt cái xác chết cháy khóc than thảm thiết . Ả chắp tay lạy tôi , vừa cười vừa nói như một người điên , rằng : hoặc ông giết tôi , hoặc ông làm cho chồng tôi sống lại . Rồi khóc rống lên : Thà tôi chết đi còn hơn .

- Lại còn thế nữa !
- Hòa thượng nói sao ?
Sư nói :
- Lúc đầu , Ngài đi qua , tiếng khóc là giả . Lúc Ngài quay lại , tiếng khóc là thật !
- Ôi ! Tôi đã giết oan người lương thiện rồi ! Vì sao hòa thượng lại lừa dối tôi ? Người xuất gia có thể lừa dối chúng sanh sao ?
Sư nói : 

- Ngài không có cái tai giống Phật đâu !
- Sư bảo tôi phải làm sao đây ?
- Hãy làm thanh sạch lưỡi gươm oan khuất của Ngài . Hãy rút gươm ra !
- Để chém đầu Hiện Quang ư ?
- Ngài sẽ lại làm bẩn nó .
- Vậy phải làm sao ?
- Hãy đưa gươm cho bần tăng .

Ngay khi nhận gươm , Sư ném gươm ra sân . Thanh gươm cắm phập vào tảng đá .
Từ tảng đá , máu tuôn xối xả .

Thủ Độ kinh ngạc : 

- Máu gì vậy ?
- Máu của những người bị thanh gươm này giết chết .
Thủ Độ hỏi :  

- Là máu của người đàn bà có chồng bị chết cháy sao ?
- Không phải ! Đó là máu của một dòng họ .

Thủ Độ quát :
- Hoang đường ! Hòa thượng dám dùng yêu thuật để lừa dối Thủ Độ ư ?
Sư nói :
- Chẳng phải yêu thuật ! Đó là tấm bia của một dòng họ sắp bị chết cháy !

ThĐộ hỏi :
- Dòng họ nào ?
Sư nói :
- Đó là tấm bia của ba dòng họ bị chết cháy !   

Thủ Độ hoang mang , nắm cán gươm lay mạnh nhưng không sao rút ra được , bỗng thấy lạnh mình , cố cứng cỏi nhưng giọng cứ run :

- Hòa thượng ! Nó là thanh Thượng Phương Bảo Kiếm đó , nên ...
- A Di Đà Phật ! Nên rút lưỡi gươm ra phải không ?
Thủ Độ rút gươm , tảng đá đổ nát , thanh gươm gãy làm hai đoạn . Kì lạ thay , đống đá lại bật dậy , tự xếp thành tấm bia , rêu xanh phủ kín mặt đá . Đến gần xem kỉ , thấy chcó khắc một chữ "Hồ" lớn.

Thủ Độ nghi hoặc , bèn sụp lạy , hỏi :
- "Hồ" nghĩa là cáo ư ?
Sư nói :
- Ngài không có cái tai giống Phật đâu !

Mùa Xuân năm Tân Tỵ , niên hiệu Kiến Gia thứ 11 , đời vua Lí Chiêu Hoàng , Sư đoan tọa trên một tảng đá, đọc bài kệ thị tịch :
"Huyền pháp giai thị huyễn
 Huyễn tu giai thị huyễn
 Nhị huyễn giai bất thức
Tức thị li chư huyễn."
Đệ tử của Sư là Viên Chứng làm lễ táng Sư trong hang núi Yên Tử .


------------------------------
* Bài kệ có thể tạm hiểu như sau :

Hiện tượng (= pháp huyễn) thảy đều là cái giả mà giống như thật (=huyễn)
Huyễn , nên hết thảy đều là cái giả mà giống như thật
Hiện tượng đối đãi (= nhị huyễn : thật/giả , thị/phi...) đều "bất thức"(=chẳng phải Tâm . Thức/ Parijnana là tên gọi khác của Tâm )
Ngay chỗ đó liền lìa các huyễn .