
"Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thuỷ
Nhạn vô di tích chi ý
Thuỷ vô lưu ảnh chi tâm"
(Thiền sư Nghĩa Hoài)
Một nhà thư pháp nổi tiếng học thiền nơi một lão thiền sư sống ẩn trong núi , ông này lui tới tu tập Thiền đạo đã được mười năm .
Một sáng mùa xuân , trò nói :
Một sáng mùa xuân , trò nói :
- Con rất ngưỡng mộ các bức thư pháp của các vị cổ đức . Lại nghe có môn Thư pháp Thiền . Tào Động ta có dạy môn này không ?
Sư nói :
- Cũng có , mà cũng không !
Trò hỏi :
- Vì sao ?
Sư nói :
- Với những ai muốn học thư pháp thì không . Với người học Thiền Tào Động thì có , vì là bài tập bắt buộc !
Trò hỏi :
- Con có được học không ?
Sư nói :
- Có ! Nhưng trước tiên phải biết chữ .
Trò nói :
- Con hiện là nhà thư pháp .
Sư nói :
- Vậy sao .
Hôm sau , nhà thư pháp mang giấy bút đến học thư pháp thiền .
Sư nói :
- Cái Biết vốn không thật ! Do vậy bài học đầu tiên của người học thư pháp thiền là học cái-Thực-Biết . Bài tập như sau : hãy về nhà , ngồi yên , niệm liên tục lục tự Di Đà mà viết đủ 256 chữ của Tâm Kinh Bát Nhã . Chớ có suy nghĩ , phải nhanh mới được . Ngay chỗ đó liền được , như nhạn bay qua trời , như Lục tổ làm kệ !
Nhà thư pháp không viết được , bèn đến hỏi thầy .
Sư nói :
- Người ta viết được là nhờ cái-nhớ-biết của trí não . Mất trí thì không viết được . Ông đã bắt cái Trí của ông phải niệm Phật , do vậy ông không thể viết được một nội dung nào khác . Thế nhưng , xưa nay nơi Tào Động , mọi người đều làm xong bài tập này . Muốn vậy , người học phải được thầy truyền tâm ấn cho . Ấn ấy là Kim Cương Trí Quyền ấn . Bằng ấn này mà kiến lập Kim cương trí , còn gọi là Căn Bản Trí . Giữ ấn này mà niệm lục tự Di Đà , gọi đó là niệm Quán Đảnh .
Hôm sau , nhà thư pháp đến , trình thầy bức chữ " Tâm kinh Bát Nhã ", nói :
- Con đã viết xong không khó khăn gì .
Sư nói :
- Ông đã thật sự biết chữ . Bây giờ có thể tập thư pháp thiền được rồi . Thật ra chẳng có gì ghê gớm cả , vì đây là bài học vỡ lòng , tức là viết một chữ đã biết . Xong bài tập này , người học tiến tới học viết những chữ chưa biết , như viết kệ , làm thơ chẳng hạn . Ông hãy về viết hai chữ "Phật Tâm" bằng nước lả , trên miếng gỗ ván , mang đến ta xem !
Nước lả viết trên ván gỗ không thể lưu được chữ thì làm sao có thể mang trình thầy ? Nhưng có một điều lạ là những chữ viết ấy đẹp không thể nói được . Nhà thư pháp nói điều đó với thầy .
Sư nói :
- Đó là nhạn quá trường không , trăng lưu đáy nước ...., nghệ thuật cũng vậy . Ông có thể viết bằng mực rồi đó !
Hôm sau , nhà thư pháp mang hai chữ " Phật Tâm " đến . Một bức thư pháp tuyệt vời . Sư nói :
-Không phải !
Bây giờ là tàn đông , người học trò vẫn chưa đắc thư pháp thiền . Ban đầu thì phiền muộn . Đến cuối thu , phiền muộn cũng là không .
Bây giờ là tàn đông , người học trò vẫn chưa đắc thư pháp thiền . Ban đầu thì phiền muộn . Đến cuối thu , phiền muộn cũng là không .
Ông đã trình thầy hàng trăm bức thư pháp , đều bị nói là không phải . Những bức chữ ấy đều nổi tiếng ở đời , được lưu giữ trong bảo tàng nghệ thuật , được trân trọng trong các bộ sưu tập tư nhân .
Bằng cách giữ tâm ấn , ông còn làm rất nhiều thơ và nhanh chóng trở thành nhà thơ thiền nổi tiếng . Ông mang bức chữ mà ông cho là cuối cùng đến trình thầy .
Sư nói :
Sư nói :
- Không phải !
Trò hỏi :
- Thế nào mới là phải ?
Sư nói :
- Đều là đối đãi !
Trò mù mịt , định cáo lui , chờ một dịp khác để hỏi .
Trò mù mịt , định cáo lui , chờ một dịp khác để hỏi .
Sư nói :
- Giữa ngọ ngày mai sẽ có tuyết rơi . Ông đến đây và viết tại đây !
Trò mừng rỡ , vái tạ .
Hôm sau quả có tuyết rơi . Người học trò đạp tuyết mà đến , cứ như người đạp tuyết tìm mai .
Đến nơi, thấy sư đang ngồi mài mực tự bao giờ .
Sư mài mực trong một cái việm sành , tay ông cầm thỏi mực mài theo vòng tròn lớn . Sư cứ mài như thế , mặc cho học trò đứng chờ .
Sư mài mực một cách trang nghiêm . Bỗng nhiên , Sư thôi mài , ném thỏi mực ra vườn , nói :
- Trải giấy ra !
Người học trò cầm bút định dầm vào việm mực , Sư giằng lấy bút , ném ra sân , nói :
Người học trò cầm bút định dầm vào việm mực , Sư giằng lấy bút , ném ra sân , nói :
- Viết mau!
Trò nhúng cả bàn tay vào việm mực , vỗ một phát đánh rầm trên mặt giấy .
Sư hỏi :
Sư hỏi :
- Là cái gì?
Đáp :
- Tiếng vỗ của một bàn tay !
Hỏi :
- Đâu là Phật Tâm ?
Đáp :
- Với vết mực không khác !
Sư cười lớn : Ông được rồi đó !







Đặt làm trang chủ
Giới thiệu
Lên trên đầu