vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Thơ cất dán : Người đàn bà gánh nước sông





Người đàn bà làng Chùa 
mang cái âm hộ cũ
đi gánh nước sông Kinh Thầy
Người đàn bà gánh nước sông đi vào làng Chùa
Chiền lặng tiếng thu không rơi yếm
mướp trên dàn ngẩn ngơ :


" Làng Chùa của tôi ...
dang dỡ từ lâu rồi tôi không bao giờ gặp nữa ....
Nhưng bỗng một hôm ..."
tôi gặp người đàn bà gánh nước sông
nơi bến không chồng

Làng Chùa của tôi
trút hết xống áo vào hoàng hôn đỏ
trút cả âm mưu đen vào con đường giun dế
người đàn bà gánh nước sông ôm nải chuối xanh làm chồng như thế
ôm cái chăn làm tình rưng rức nỗi đau nhân thế
soi gương ngày bóng xế
nghe thiều quang kể lể
nghe bình vôi bất hảo khóc miếng trầu
vừa tự sát vì yêu câu quan họ:
- Bọ ơi ! Bọ ơi !

Người đàn bà gánh nước sông hổn hển
mơ thấy mình hổn hển
thương quê hương chống chếnh
thương nỗi lòng con nhái bén
thương con dế nghẹn ngào chuyện ông trời góa vợ
thương chị Dậu ngày xưa ở đợ
thương cái môi làng Chùa tương tư nhà máy cháo
ngày xưa nằm ngữa chờ môi

Làng Chùa ôm khói bếp nằm ngủ
Người đàn bà gánh nước sông cũng đã ngủ
khói bếp bay rồi
chỉ còn tiếng gào đòi làm tình trong giấc ngủ
ôm nỗi buồn cố hương mà ngủ
ngủ như khi nằm mơ vẫn thấy mình đang ngủ
ngủ như giun dế
tỉ tê cát đổ một ban mai làng Chùa tương tư quá khứ
Người đàn bà gánh nước sông có bầu vú dài như sông Đuống
ôm những hồn ma chết uổng ngủ vùi cho đến khi ngày xưa ập về đập cửa :
- Dậy ! Dậy nào!
Dậy mà đi gánh nước sông nơi bến không chồng !